
BS Phạm Minh Triết
Trong quá trình làm việc, tôi nhận thấy có nhiều trẻ được các đồng nghiệp khác chẩn đoán là Tăng động kém chú ý (ADHD) thay vì (Rối loạn phổ) tự kỷ. Khi tôi đưa ra chẩn đoán mới là Tự kỷ thì cũng có phụ huynh không đồng ý, cũng có đồng nghiệp trước nhắn tin phàn nàn về chẩn đoán này.
Nhìn chung, chẩn đoán ADHD là một chẩn đoán được nhiều phụ huynh chấp nhận hơn là chẩn đoán tự kỷ. Nhưng ở góc độ chuyên môn, việc phân biệt hai nhóm ADHD đơn thuần và Tự kỷ (hoặc ADHD đi kèm với Tự kỷ) là điều cần thiết. Về can thiệp, trẻ tự kỷ thường cần sự can thiệp nhiều hơn và nhiều nhóm chuyên gia hơn so với trẻ mắc ADHD đơn thuần. Trẻ tự kỷ cũng dễ gặp nhiều tác dụng phụ do thuốc cũng như tỷ lệ điều trị thuốc hiệu quả thấp hơn so với trẻ ADHD. Về tiên lượng thì trẻ ADHD tốt hơn trẻ tự kỷ.
Cả hai nhóm rối loạn này đều gặp khó khăn về tập trung chú ý, về hành vi tăng động và về tương tác giao tiếp. Nhưng biểu hiện của các khó khăn này rất khác nhau giữa hai nhóm. Trong đó biểu hiện dễ nhận thấy nhất là mức độ Tương tác giao tiếp xã hội.
Trẻ ADHD luôn có nhu cầu tương tác và giao tiếp xã hội rõ ràng. Trẻ mắc ADHD thậm chí nói rất nhiều, rất nhanh và thường có khuynh hướng chen ngang vào cuộc nói chuyện của người khác. Ở trẻ ADHD thể kém tập trung có thể không có biểu hiện như trên nhưng nhu cầu tương tác và giao tiếp xã hội vẫn rõ ràng.
Ngược lại trẻ tự kỷ rất ít hoặc hầu như không có nhu cầu tương tác giao tiếp xã hội với người khác. Trẻ có khuynh hướng chơi một mình, không quan tâm đến người khác hoặc những hoạt động của họ. Nếu có tương tác giao tiếp, thì mục đích thường chỉ liên quan đến nhu cầu cơ bản như ăn, uống,…
Tất nhiên là còn nhiều điều khác biệt giữa hai nhóm này nữa nhưng đây là điểm dễ thấy nhất.
Tiện đây, tôi cũng đang ấp ủ chuyện dạy cho các bác sĩ về việc khám và chẩn đoán trẻ có các rối loạn về phát triển (cả lý thuyết lẫn thực hành), bạn nào quan tâm thì nhắn tin, nếu đủ số lượng thì mở lớp.
Bs Phạm Minh Triết
Chia sẻ nội dung này!
Bài viết theo chủ đề
